Một cảm giác lạ mà nhiều người mô tả: trong lúc điều trị mọi thứ rõ ràng, còn bây giờ khỏi rồi thì lại không biết đi đâu.
Vì sao mất phương hướng
- Điều trị cho một mục tiêu duy nhất và rõ ràng.
- Lịch điều trị tạo ra cấu trúc cho ngày.
- Mọi người xung quanh biết phải làm gì.
- Xong rồi thì tất cả những thứ đó biến mất cùng lúc.
- Và bạn phải tự quyết định mọi thứ trở lại.
Sự trống rỗng này thường bị hiểu nhầm thành vô ơn, trong khi nó chỉ là phản ứng tự nhiên khi một cấu trúc bị rút đi đột ngột.
Đừng bắt đầu từ câu hỏi lớn
- Câu hỏi về mục đích sống quá lớn để trả lời lúc này.
- Bắt đầu từ những việc nhỏ và cụ thể.
- Hành động thường đi trước cảm giác.
- Làm rồi mới biết mình thấy thế nào.
- Ý nghĩa thường xuất hiện từ việc làm, không từ việc nghĩ.
Những câu hỏi nhỏ dễ trả lời hơn
- Tuần này tôi muốn làm gì cho vui?
- Có việc gì tôi từng thích mà đã bỏ?
- Có ai tôi muốn gặp lại?
- Có nơi nào tôi muốn tới?
- Có điều gì tôi luôn định học?
Những câu này trả lời được ngay và chúng dẫn tới hành động, còn câu hỏi về mục đích sống thì thường chỉ dẫn tới việc nghĩ thêm.
Về việc xem lại thứ tự ưu tiên
- Nhiều người thấy rõ hơn cái gì quan trọng với mình.
- Một số quan hệ và công việc mất đi giá trị cũ.
- Cảm giác này mạnh nhất trong năm đầu.
- Có thể nó bền, có thể nó nhạt đi.
- Đừng vội quyết định lớn dựa trên nó.
Không phải ai cũng tìm thấy điều tích cực
- Có người nói bệnh tật làm họ hiểu ra nhiều thứ.
- Có người chỉ thấy mất mát và không thấy gì khác.
- Cả hai đều bình thường.
- Không cần ép mình tìm bài học.
- Áp lực phải biến ơn làm nhiều người thấy tệ hơn.
Câu chuyện về việc bệnh tật là món quà được kể nhiều tới mức nó thành một kỳ vọng, và kỳ vọng đó làm người không cảm thấy như vậy nghĩ rằng mình đang sai.
Xây lại cấu trúc cho ngày
- Giờ dậy và giờ ngủ cố định.
- Một việc có mặt trong lịch mỗi ngày.
- Một hoạt động với người khác mỗi tuần.
- Một thứ để mong đợi ở phía trước.
- Cấu trúc không cần chặt, chỉ cần có.
Dòng thứ tư đơn giản mà hiệu quả: có một việc đã hẹn trong hai tuần tới thay đổi cách bạn nhìn khoảng thời gian trước mặt.
Giúp người khác
- Nhiều người tìm thấy ý nghĩa qua việc này.
- Không cần làm gì lớn.
- Kể lại kinh nghiệm của mình cũng là giúp.
- Nhưng đừng làm khi bạn chưa sẵn sàng.
- Đừng làm vì nghĩ mình mắc nợ.
Về những thay đổi lớn
- Đổi việc, chuyển nhà, kết thúc một quan hệ.
- Cho mình sáu tháng tới một năm trước khi quyết.
- Trong lúc đó vẫn tìm hiểu và chuẩn bị được.
- Nói với người khác trước khi quyết.
- Thay đổi nhỏ trước, thay đổi lớn sau.
Viết ra là một công cụ đơn giản
- Viết vài dòng mỗi ngày hoặc mỗi tuần.
- Không cần viết hay, không ai đọc.
- Viết làm suy nghĩ rối trở nên có hình dạng.
- Đọc lại sau vài tháng cho thấy mình đã đi được bao xa.
- Có bằng chứng cho thấy việc này có tác dụng.
Đây là công cụ rẻ nhất và sẵn có nhất trong toàn bộ danh sách. Nhiều người ngại vì nghĩ phải viết thành văn, nhưng vài câu rời rạc cũng đủ. Điều có giá trị nhất thường xuất hiện khi đọc lại sau vài tháng và nhận ra những thứ từng chiếm cả ngày giờ đã không còn quan trọng.
Khi cảm giác trống rỗng không dịu đi
- Nếu kéo dài nhiều tháng thì nói với bác sĩ.
- Nó có thể là biểu hiện của trầm cảm.
- Trầm cảm làm mọi thứ trông vô nghĩa.
- Đây là tình trạng điều trị được.
- Không phải cứ cố nghĩ tích cực là đủ.
Cho phép mình không có kế hoạch lớn
- Không phải giai đoạn nào cũng cần một mục tiêu lớn.
- Một năm chỉ để hồi phục cũng là một năm có nội dung.
- Áp lực phải làm điều gì đó lớn lao làm nhiều người mệt thêm.
- Sống qua từng tuần cũng là một cách.
- Kế hoạch lớn sẽ xuất hiện khi nó xuất hiện.
Có một kỳ vọng ngầm rằng sau một chuyện lớn thì người ta phải thay đổi cuộc đời theo hướng nào đó. Kỳ vọng này tạo áp lực đúng vào lúc người ta ít sức nhất để chịu. Không có gì sai với việc dành một năm chỉ để khoẻ lại và làm những việc bình thường.
Tóm lại
Mất phương hướng sau điều trị là phản ứng tự nhiên khi một cấu trúc bị rút đi đột ngột, không phải là vô ơn. Bắt đầu từ những câu hỏi nhỏ dẫn tới hành động, vì ý nghĩa thường xuất hiện từ việc làm chứ không từ việc nghĩ. Không phải ai cũng tìm thấy điều tích cực từ bệnh tật, và không tìm thấy cũng bình thường. Và nếu cảm giác trống rỗng kéo dài nhiều tháng thì hãy nói với bác sĩ.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao tôi thấy mất phương hướng khi đã khỏi?
Vì điều trị cho một mục tiêu rõ ràng và một lịch cụ thể, còn bây giờ thì không còn cả hai.
Có phải ai cũng tìm thấy ý nghĩa tích cực từ bệnh tật không?
Không. Nhiều người không thấy gì tích cực cả, và điều đó hoàn toàn bình thường.
Tôi nên bắt đầu từ đâu?
Từ những việc nhỏ và cụ thể, không phải từ câu hỏi lớn về mục đích sống.
Có nên thay đổi lớn trong cuộc sống không?
Cho mình thời gian trước, vì đánh giá trong giai đoạn còn mệt dễ lệch.